Hành trình tìm việc của một giám đốc thất nghiệp

 

Đối với nhiều người, những tín hiệu đáng mừng đầu tiên về sự khôi phục của nền kinh tế thế giới sau cuộc đại suy thoái hồi cuối năm 2008 không phải là các chỉ số tài chính hay sự bình ổn của thị trường.

Nó đơn giản như câu chuyện của Paul Nawrocki, 59 tuổi, người Mỹ, một chuyên gia trong ngành công nghiệp sản xuất đồ chơi bị mất việc, nay đã tìm được việc mới sau một thời gian dài chìm trong khủng hoảng.

Tìm việc kiểu… “bánh kẹp”

Tháng 2/2009, Paul Nawrocki, cựu Giám đốc nhập khẩu một công ty chuyên sản xuất đồ chơi ở Mỹ tuyên bố công ty phá sản. Trợ cấp thất nghiệp không đủ để Paul chi trả các chi phí hàng ngày cho gia đình với người vợ bị liệt đang phải điều trị và cô con gái đang học đại học. Cơn bão suy thoái kinh tế cuốn gia đình anh vào vòng xoáy của nỗi sợ hãi, sự thấp thỏm và những nguy cơ không thể lường trước. Suốt nhiều tháng trời, gia đình Paul sống nhờ vào nguồn thức ăn viện trợ của các tổ chức từ thiện, nhận các đồ dùng gia đình thiết yếu từ người thân và bạn bè gửi tặng.

Hàng tuần, Paul ngồi tàu điện ngầm 90 phút, vượt một quãng đường khoảng 70 dặm để tới Manhattan (New York). Anh chọn một góc phố đông người qua lại giữa Manhattan sầm uất, mặc veston, thắt caravat lịch sự rồi “kẹp” mình giữa 2 tấm biển xin việc (hình ảnh làm người ta liên tưởng đến một chiếc bánh kẹp sandwich) với những dòng quảng cáo tình trạng khốn cùng của mình: “Cựu chuyên gia trong lĩnh vực sản xuất đồ chơi. Sắp vô gia cư. Tìm kiếm việc làm. Có nhiều kinh nghiệm kinh doanh và quản lý hành chính”.

Paul đứng đó hơn 1 năm trời, vượt qua mặc cảm và xấu hổ với hy vọng sẽ gây chú ý cho những người đi đường và biết đâu đấy, một trong số những người này sẽ thuê anh làm việc. Anh nói: “Khi bị thất nghiệp và không có gì trong tay thì lòng tự trọng không có nghĩa gì cả. Tôi cần phải tìm việc làm để nuôi sống gia đình”.

Nhiều người đi đường cho biết, họ rất cảm thông với tình trạng của Paul và rất muốn giúp đỡ anh nhưng họ không thể làm gì được ngoài việc cầu nguyện cho anh sớm tìm được việc. Paul rất cảm kích khi nhận được sự động viên của mọi người, nhưng cũng nhận thấy sự bất lực của mình khi anh còn phải “cạnh tranh” với cả những người vô gia cư và các tổ chức từ thiện đang tìm kiếm sự quyên góp và ủng hộ của những người qua đường. Hiện thực bi đát khiến Paul tuyệt vọng và gần như ngã quỵ, đúng lúc ấy, một tia hi vọng đã đến với anh.
xinviec.jpg
Paul Nawrocki và lá đơn xin việc "bánh kẹp" độc đáo trên đường phố Manhattan.

Niềm tin trở lại

Ấn tượng với hình ảnh xin việc đầy kiên nhẫn và... hài hước của Paul, kênh CNN (Mỹ) đã quyết định thực hiện một cuộc phỏng vấn anh. CNN đặt câu hỏi cho chuyên gia Steven Warren, Chủ tịch Hiệp hội các công ty tại New York rằng, liệu những nhà tuyển dụng có tìm kiếm một nhân sự giống như Paul hay không? Ông Steven Warren đã trả lời, rất khó để bố trí một công việc cho Paul bởi hầu hết các bộ phận của việc sản xuất đồ chơi đều được nhập khẩu từ nước ngoài và tình hình kinh tế thế giới vẫn chưa hết khó khăn.

Kể từ khi xuất hiện trên CNN, chỉ trong vòng vài tuần, Paul đã được mời tham gia hơn 100 cuộc phỏng vấn tại các công ty nhỏ hay thậm chí là ngay trên đường phố. CNN còn đưa ra lời bình luận: “Cả thế giới đang coi Paul là “chiếc chong chóng” dự báo tình trạng kinh tế quốc gia”. Tuy nhiên, dù truyền hình đã giúp Paul trở thành “người nổi tiếng” và gây ấn tượng với những người hàng ngày qua lại khu Manhattan nhưng điều đó không đồng nghĩa với việc người đàn ông 59 tuổi này sẽ được các nhà tuyển dụng chú ý. Cuộc sống của Paul càng ngày càng lâm vào tình trạng khó khăn, căn bệnh của vợ anh ngày một trầm trọng và cần thêm nhiều tiền để điều trị. Paul đã nghĩ tới việc phải thế chấp căn nhà mình đang ở để có tiền chữa bệnh cho vợ.

Cho đến một ngày, tình cờ Paul tới dự hội chợ của ngành công nghiệp sản xuất đồ chơi và được giới thiệu với ông chủ của một cơ sở sản xuất. Nhận ra anh chính là “lá đơn xin việc bánh kẹp” di động nổi tiếng trên phố, anh đã được chấp nhận thử việc rồi làm việc chính thức tại xưởng sản xuất đồ chơi này. 

Vậy là sau 99 tuần ròng rã đeo “đơn xin việc” trên đường phố, cuối cùng Paul cũng đã tìm được việc làm với mức lương chỉ bằng gần một nửa trước đây của anh.  Paul biết rằng không nên quá kỳ vọng vào công việc này bởi cuộc khủng hoảng tài chính kéo dài suốt hai năm qua vẫn chưa hoàn toàn chấm dứt, bên cạnh đó, những hóa đơn thuế và khoản thế chấp vẫn là gánh nặng đè lên vai Paul. Tuy nhiên, với Paul, tìm được việc làm giống như một phép màu, một cứu cánh cho cuộc sống của gia đình anh, với anh, có việc làm có nghĩa là niềm tin, niềm hy vọng đã trở lại.           

Nguyệt Linh (Tổng hợp)

 

Tin tức - Tuyển dụng khác