Có việc làm, dù chỉ là việc làm tạm không hợp với chuyên môn, mức lương thấp xỉn và làm theo ca như kiểu các em sinh viên đi làm thêm thôi thì cũng mừng rồi. Đỡ hơn là ngồi không ở nhà nơm nớp lo không biết đến bao giờ xài hết tiền bán xe. Tinh thần mình tốt hẳn lên, ngay cả nỗi buồn thất tình (nặng hơn cả thất nghiệp) cũng đã vơi phân nửa. Sáng sáng mình vẫn chạy bộ công viên, tập thể dục miệt mài. Giờ tự tin đã có chút tiền, mình đăng ký học luôn một lớp bơi và thể dục thẩm mỹ. Dẫu sao đây cũng là hai thứ mình rất muốn học mà hồi trước cứ viện cớ bận quá (bận làm + bận yêu, toàn dành hết thời gian rảnh để sang dọn dẹp nhà cửa cho người yêu theo lời anh nhờ, trong lúc anh đi... chơi!!!!!), chưa học được.
Mình vui hẳn khi cảm thấy cứ mỗi ngày mỗi chinh phục được từng thứ dù rất nhỏ trong cuộc sống. Vd như chưa bơi được thì sau một tuần đã quẫy quẫy được sơ sơ rồi. Những động tác thể dục thẩm mỹ khó khó, đòi hỏi độ dẻo cao mình cũng đã bắt đầu ngày càng nhuần nhuyễn. 
Nhật kí thất nghiệp (phần 3) - Vượt qua từng nấc thang thử thách
Vẫn dành thời gian học tiếng Anh. Tự hỏi mình sao hồi trước mình lại khg thích nó lắm mà bây giờ càng lúc càng thấy nó hay nhỉ. Mình nhớ lại (bằng trí nhớ thôi) những truyện ngắn tiếng Anh trong mấy cuốn sách mình đọc ké, nhất là các truyện thấp thoáng hơi hướm truyện ma. Mình viết lại nó sang tiếng Việt, khg hẳn là dịch vì mình khg có cuốn sách trong tay (cái tội đọc ké mà), mình chỉ lược dịch và phóng tác (hay là cái gì đó đại loại thế). Xong ghi bên dưới là Lược dịch dựa theo... (ghi rõ tên tác phẩm, tác giả đàng hoàng).
Mình làm cái chuyện "điên rồ" là gửi nó cho một tờ báo. Không thấy đăng. Mình gửi tiếp cái thứ hai. Không thấy đăng. Gửi tiếp cái thứ ba. 
Sau gần một tháng, một ngày kia mình suýt hét toáng lên khi mở cuốn báo ra thấy truyện của mình được đăng. Câu truyện ma (nhưng khg đến nỗi quá sợ đâu) cứ phảng phất buồn buồn, được minh họa rất đẹp. Tuần kế tiếp, niềm vui cũ chưa dứt thì niềm vui mới đã tới: truyện thứ hai của mình tiếp tục được đăng. 
Một chị nào đấy của tờ báo liên lạc với mình bằng điện thoại, chị ấy bảo tuần sau sẽ có truyện của mình... đăng tiếp đấy!!! Nhưng vì đã là tuần thứ 3 liên tiếp nên chị ấy đề nghị mình ký tên bằng một cái tên khác, cho người ta khỏi cảm thấy là cùng một người. Chị ấy hỏi tiếng Anh mình thế nào, bảo là cách mình dịch rất thú vị. 
Mình mừng quá. Thế là lại có tiếp việc để làm trong những ngày này rồi. Thấy chưa, biết thêm một ngoại ngữ lúc nào cũng tốt mà. 
Mình lò dò đạp xe đạp ra trường ĐH Sư Phạm, tìm hiểu về việc thi TOEFL. Lúc ấy, kỳ thi này vẫn còn là một cái gì đó rất xa lạ. Mình khg có tiền để đăng ký học, mắc lắm nên ghé tiệm sách của trường mua một cuốn sách hướng dẫn luyện thi. Mình tự quy định mỗi ngày sẽ học bao nhiêu trang........ 
Một ngày của mình trở nên bận rộn. Không còn thời gian nữa, lúc nào cũng thấy như thiếu thời gian ấy. Tự học, chạy đi làm, tập thể dục, học bơi, học thể dục thẩm mỹ. Đúng là sông có khúc người có lúc. Đến cái lúc bắt đầu bận rộn thì...... mọi thứ lại "nườm nượp" tới, khiến mình càng bận hơn. Một chị hồi xưa mình kèm cho con lớn của chị ấy lúc còn là sinh viên gọi điện. Chị ấy bảo đứa con nhỏ bây giờ học yếu quá, nhờ mình sang kèm giùm. 
Mừng húm. Thế là lại thêm một việc làm thêm. Ngày lãnh nhuận bút mấy truyện dịch đầu tiên, mình hớn hở vô cùng vì mức nhuận bút 1 truyện thôi đã bằng tiền mình dạy kèm cả tháng. Bên báo bảo mình kiếm truyện dịch tiếp đi, bạn đọc thích truyện dịch mình gửi. 
Không hiểu sao càng bận mình càng thấy vui và làm việc gì cũng hiệu quả hơn. Mình toe toét cười suốt, đến nỗi đi bán sách cứ được khen vì rất nhiệt tình với khách. Mình hướng dẫn được cả cho các khách nước ngoài vào mua nữa. 
Sau mấy tháng tự học xong hết sạch sẽ cuốn sách luyện thi TOEFL, mình liều mạng đăng ký thi thử kỳ thi "nội bộ" (do trường ĐH SP tổ chức). Nó y chang hình thức thi kia, cũng có cấp giấy chứng nhận điểm, nhưng mức phí rẻ hơn, nếu nhớ khg lầm là 200.000đ thì phải. Cũng đắn đo và tiếc tiền một chút vì mức tiền này khg nhỏ với mình, nhất là vào thời điểm cái gì cũng tiếc đó. Nhưng mình muốn biết sức mình đến đâu, cũng như công trình tự học của mình miệt mài mấy tháng qua đến đâu. Ngày có kết quả, mình nhảy cà tưng trong trường SP khi biết được trên 500 điểm (quên mất chính xác là bao nhiêu, hình như 507????). 
Ô ô ô ô.... Mình "giỏi" đấy chứ. Mình "hi sinh" tiền, mua tiếp mấy cuốn nữa, chuyên về tự học T. khg thôi, đại loại như từ vựng, luyện nghe... 
Mình khg thấy sợ thất nghiệp nữa. Mình bắt đầu thấy thích thú với cột mốc "thất nghiệp" của đời mình, bởi vì nếu không, chắc nó khg đẩy vọt mình lao về phía trước như vậy. Chỉ có nỗi sợ "đói" thì vẫn còn. Tiền tiết kiệm được, mình chi dùng rất ít, dồn hết vào mua vàng, và ghi vào sổ những dòng chú thích mà giờ đọc lại chắc chết ngất vì cười. Vd như: đủ sống 4 tháng, đủ sống 5 tháng, đủ sống 6 tháng....... Mình khg đi nộp hồ sơ tuyển dụng nữa. Tự dưng trong mình bây giờ dâng lên cảm giác thèm học. Mình biết nếu đi làm chính thức, chưa chắc mình còn thời gian để học nhiều như thế này. Mình tự cho mình khoảng lặng: Sẽ tiếp tục như thế này 6 tháng nữa rồi tính tiếp. Mục tiêu là sẽ thi lại T. và phải đạt lên mức 550.
 
Theo trucgiang.le46 (WTT)

Tin tức - Tuyển dụng khác